|
Há miệng mắc quai!
Nguyễn Thanh Ty
Liên tiếp
cuối hai tuần lễ, hai cuộc biểu t́nh sôi nổi tại Sài G̣n và Hà Nội ngày 9
và 16-12-2007 đă nổ ra do sinh viên và học sinh tự ư xuống đường để
phản đối bọn Tàu phù xâm lược, lấn cướp hai quần đảo Trường
Sa và Hoàng Sa.
Biến cố bất ngờ này đă làm cho Nhà nước Cộng Sản
Việt Nam điên đầu, bối rối và hoảng sợ.
Thay v́, phải có thái độ
quyết liệt với Trung Quốc về chủ quyền đất nước của
ḿnh, Nhà cầm quyền Cộng Sản lại quay sang đàn áp biểu t́nh, cấm tất
cả mọi sự lên tiếng của người dân.
Cấm luôn hệ thống truyền
thông trong nước loan tải tin tức về các cuộc biểu t́nh. 600 tờ báo và tất
cả các đài truyền h́nh, truyền thanh đều ngậm miệng im re.
Ngày 02-12-2007,
Trung Quốc công bố việc phê chuẩn việc thành lập thành phố hành chính cấp
huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam, để trực tiếp quản lư ba quần đảo:
Hoàng Sa, Trung Sa và Trường Sa. Trong ba quần đảo này, theo lịch sử Việt Nam
cho thấy Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về Việt Nam rất lâu đời.
Sư
ngang ngược của Trung Quốc đă gây nhiều phẫn nộ cho người Việt
trong nước và hải ngoại.
Trong khi đó, Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt
Nam chỉ lên tiếng một cách rụt rè chết nhát, chẳng ra đâu vào đâu, chiếu
lệ cho có như những lần trước.
Trừ ông Lê Dũng, cái lưỡi gỗ
của Nhà nước Cộng sản Việt Nam, ú ớ có mấy lời “trớt móng
heo” trơ trẽn ra, c̣n từ trên xuống dưới, từ các ngài chóp bu của Bộ
Chính trị Nông đức Mạnh, Nguyễn minh Triết, Nguyễn tấn Dũng, cho chí đến các ngài đại tướng
của cái Bộ Quốc pḥng, đă từng “đánh thắng hai đế quốc đầu
sỏ là Pháp và Mỹ”, luôn cả ngài đại tướng Giáp nữa... ai nấy cũng
đều khép mỏ nín khe.
Không biết chừng c̣n có thể són... trong quần nữa
là đàng khác.
Ngày thứ Hai, 03-12-2007, Lê Dũng, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt
Nam, chỉ nói: “VN có đấy đủ bằng chứng lịch
sử và cơ sở pháp lư để khẳng định chủ quyền của VN đối
với hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa...”. Chỉ
có thế! Thế là xong!
Tàu nó đă đem quân đóng đồn, xây lô cốt, lập
sân bay, tập trận trên hai đảo ấy từ khuya rồi mà cứ vờ ngủ mê
lảm nhảm: “Có bằng chứng với cơ
sở pháp lư” để đấu lại với chúng th́ chỉ có “bố chó xồm”
nó nghe được!
Ừ cũng phải thôi! Nói thế chó nào được! Miệng
mồm đâu mà nói? Bây giờ mà mở miệng ra là mắc quai!
Rành rành giấy trắng
mực đen. Khi Trung Quốc tuyên bố hai đảo trên là của chúng th́ Hồ chí Minh đă
vội sai Phạm văn Đồng gửi một công hàm xác nhận cho Thủ tướng
Chu Ân Lai ngày 14-9-1958, có kư tên đóng dấu đàng hoàng. Chứng tích rơ ràng, nguyên văn:
|
Thưa đồng chí Tổng lư,
Chúng
tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lư rơ:
Chính phủ nước
Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày mùng 4 tháng 9 năm
1958 của nước Cộng Ḥa Nhân Dân Trung Hoa quyết định về hải phận
của Trung Quốc.
Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng Ḥa tôn trọng
quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm
triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lư của Trung Quốc, trong mọi
quan hệ với nước Cộng Ḥa Nhân dân Trung Hoa trên mặt bể.
Chúng tôi xin gởi
đến Đồng chí Tổng lư lời chào rất trân trọng.
|
 |
Đ ể sáng tỏ thêm cho việc bán nước trên, ông Hoàng Tùng, Trưởng
Ban Tư tưởng TW của đảng Cộng sản Việt Nam cũng đă tuyên bố:
“Thà giao Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc, cùng phe xă hội chủ nghĩa
anh em c̣n hơn để tụi Ngụy Sài G̣n quản lư”!
Trước đó nữa,
tháng Sáu năm 1956, hai năm sau khi chính phủ của ông Hồ đă thành lập, Thứ trưởng
ngoại giao Việt Nam Ung văn Khiêm đă nói với ông Li Zhinmin, tham tán sứ quán Trung Quốc
tại Việt Nam, rằng “theo dữ liệu của Việt Nam th́
đảo Tây Sa (tức Paracels, Hoàng Sa) và đảo Nansha (tức Spratleys, Trường Sa)
là một phần thuộc Trung Quốc theo lịch sử”.
Năm 1960 và năm 1972 Hà Nội cho ấn hành hai cuốn Atlas.
Cuốn thứ nhất
do Bộ Tổng Tham mưu Quân đội biên soạn.
Cuốn thứ hai do Pḥng họa
đồ của Phủ Thủ tướng biên soạn.
Trong cả hai cuốn này đều
ghi Trường Sa và Hoàng Sa là của Trung Quốc.
Năm 1974, trong sách Giáo khoa do CSVN ấn
hành, ở các bài học về Cộng Ḥa Nhân dân Trung Hoa, có câu như sau: Các đảo từ
Nansha (Trường Sa của VN), Xisha (Hoàng Sa) cho tới Hải Nam và Đài Loan là một bức
tường thành để bảo vệ Trung Quốc.
Trung Cộng đă lấy các tài
liệu trên để làm một trong những chứng cớ phản bác lại VN nói là ḿnh
“có đủ chứng cớ và cơ sở pháp lư”.
Đến năm 1992, Thứ
trưởng Ngoại giao CS Nguyễn mạnh Cầm vẫn c̣n ngụy biện cho việc
dâng hai quần đảo trên cho Trung Quốc rằng “VN đă phải
tập trung tất cả lực lượng quân sự cho mục tiêu cao nhất để
chống lại cuộc chiến tranh hung hăn của Mỹ”. Luận điệu này
ấu trĩ và vô căn cứ, v́ thời điểm 1956 -1958 Mỹ chưa đem quân vô VN
và chưa thả bom miền Bắc.
Với luận điệu một rập bán nước
trắng trợn như thế, mà miệng mồm nào có thể nói được câu “Tiền nhân ta có công dựng nước, Bác cháu ta
phải cố giữ nước...”. Không biết lúc ông Hồ nói câu đó, ông đă
nghĩ ǵ? Thật ḷng hay giả vờ để mị dân?
Bởi v́ ông Hồ đă là đảng viên của Đệ tam Quốc tế Cộng sản,
làm việc ăn lương của Liên xô và Trung cộng.
Một vài tài liệu dưới
đây cho thấy chuyện đảng CSVN bán nước đă manh nha từ thời ông Hồ
mới lập chính phủ chứ không mới mẻ ǵ.
Liên tiếp trong hai năm, đảng
CSVN kư hai hiệp ước nhượng đất và nhượng biển cho Trung Cộng.
Ngày
30-12-1999 “Hiệp ước về biên giới trên đất liền giữa Việt
Nam-Trung Quốc” mất ải Nam Quan và một nửa thác Bản Giốc.
Ngày 25-12-2000
“Hiệp ước phận định lănh hải” mất khoảng 10.000 Km2, mặt
biển Vịnh Bắc Việt.
Câu hỏi đặt ra là: V́ sao tập đoàn CS VN lại
sợ bọn xâm lược Trung Cộng đến như vậy? Hèn nhát đến nỗi
lần lượt nhượng bộ, dâng đất, dâng biển hết lần này đến
lần khác để cầu ḥa.
Quân đội yếu thế chăng?
Ngày nay, với
xu thế hội nhập toàn cầu, nước mạnh không c̣n có thể dám ỷ thế
ăn hiếp nước nhỏ như trước được nữa.
Đài Loan
là một đảo nhỏ hơn nước VN rất nhiều, Trung Cộng hăm he dùng
vơ lực thôn tính bao nhiêu năm nay mà nào dám. Đó là một ví dụ.
Cái gốc rễ
sâu xa mà tập đoàn lănh đạo Bắc bộ phủ sợ Trung Cộng chí chết là
v́ đă ngửa tay nhận quá nhiều ân huệ viện trợ của TQ ban phát cho từ
1954 đến nay.
Nhưng quan trọng nhất là ba chiếc ghế quyền lực
trong Bộ Chính trị TW đảng CSVN do Hồ cẩm Đào ban cho bộ ba Nông đức
Mạnh, Nguyễn
minh Triết và Nguyễn
Tấn Dũng.
Trung Quốc là chỗ dựa vững chắc cho tập đoàn Bắc
bộ phủ Hà Nội. Là thành đồng vách sắt che chở cho đảng CSVN.
Viện
trợ nhiều. Ân t́nh nhiều. Lănh đạo Bắc bộ phủ tất nhiên phải ngậm
miệng v́ đă ăn xôi chùa. Và phải tuân theo chỉ thị của Bắc kinh.
Theo
tài liệu của sử gia Trần Gia Phụng th́:
Vừa được tin Mao trạch
Đông chiến thắng và thành lập nước Cộng Ḥa Nhân dân Trung Hoa ngày 01/10/1949, Hồ
chí Minh liền gởi hai đại diện là Lư Bích Sơn và Nguyễn đức Thủy
đến Bắc kinh để xin viện trợ.
Đầu năm 1950, đích thân
Hồ chí Minh qua Bắc Kinh và Moscow. Tại Moscow, Hồ chí Minh lănh chỉ thị về thực hiện Cải cách ruộng
đất sắt máu kiểu Cộng sản. Tại Bắc Kinh, Hồ chí Minh kư với Trung
Quốc Hiệp ước Pḥng thủ Hổ tương giữa hai bên. Từ đó TQ cử
La quí Ba sang làm cố vấn cho ông Hồ và ào ạt viện trợ cho VM.(Việt Minh)
Từ
tháng 4 đến tháng 9-1950, Trung Cộng viện trợ cho VM 14.000 súng, 17.000 súng tự động,
150 trọng pháo đủ loại, 2.800 tấn lúa, cùng đạn dược, quân trang, quân
dụng, máy truyền tin.
Từ tháng 12-1950 đến tháng 6-1954:
Đă nhận 21.517
tấn vật chất bao gồm vũ khí, đạn dược, nguyên liệu, quân giới,
vận tải xăng dầu, gạo, thực phẩm, quân trang, quân y, thông tin, công binh. Tổng
số viện trợ trị giá 136 triệu đồng Nhân dân tệ theo thanh toán giữa TQ
và VN. Trong số đó, vũ khí trang bị kỹ thuật gồm có 24 khẩu sơn pháo 75
ly, 24 khẩu lự pháo 105 ly, 76 khẩu pháo cao xạ 37 ly, 12 khẩu hỏa tiễn H6 (của
Liên Xô), 715 xe vận tải.
Từ 1954 đến 1975, Trung Cộng tiếp tục viện
trợ cho CSVN để tấn công Việt Nam Cộng Ḥa, chẳng những súng ống, đạn
dược mà cả quân viễn chinh nữa. Trong cuộc họp báo tại Bắc Kinh ngày
30-7-1979, một viên chức ngoại giao Trung Cộng cho biết từ năm 1954 đến
1971, đă có 300.000 binh sĩ Trung Cộng chiến đấu bên cạnh bộ đội Bắc
Việt, trong đó có hàng ngàn người đă tử trận và hàng chục ngàn người
đă bị thương.
Ngoài ra viên chức ngoại giao này c̣n cho biết Bắc Việt
đă mời quân Trung Cộng vào đóng giữ từ khu Việt Bắc xuống tới Hà
Nội.(Nguyễn Minh Cần, Công lư đ̣i hỏi)
Viên chức
này c̣n xác định số lượng vơ khí Trung Cộng viện trợ cho CSVN từ 1950
đến 1977 lến đến 2 triệu súng hạng nhẹ, 27.000 đại đáo, 270
triệu băng đạn, 18 triệu đạn đại pháo, 179 chiếc máy bay và 145 chiến
hạm.
Với một khối lượng viện trợ khổng lồ TQ chuyển
cho như vậy mà CSVN quay mặt phản bội lại TQ để chạy theo Liên Xô năm
1978 làm sao CSTQ không tức giận, dạy cho CSVN một bài học lễ độ năm 1979.
Năm
1991, Liên Xô sụp đổ, CSVN lại muối mặt quay về với CSTQ.
Kể từ
đó, CSVN mềm nhũn, nhu nhược đến độ hèn nhát.
V́ tham vọng quyền
lực, v́ muốn duy tŕ sự lănh đạo của đảng CSVN nên CSVN phải luôn cầu
cạnh Trung Quốc, phục vụ quyền lợi Trung Quốc, nhượng đất,
nhượng biển cho Trung Quốc để báo ơn.
Từ đó, nhất nhất
chuyện ǵ ở trong nước, từ đối nội đến đối ngoại,
Bắc bộ phủ đều phải xin ư kiến hoặc chờ chỉ thị của
Bắc Kinh.
Nhớ lại chuyên bang giao với Mỹ, chuyện gia nhập WTO... đều
phải được Bắc Kinh gật đầu cho phép th́ CSVN mới dám làm.
Một
chuyện nhỏ không ra ǵ mới đây là thực phẩm Trung Quốc có hàm lượng độc
tố bị báo chí VN phát giác, nửa đêm khuya hôm đó, tại Bắc Kinh, viên đại
sứ CSVN, ông Trần văn Luật, đang ngủ cũng bị chánh quyền Bắc Kinh
dựng đầu dậy lôi tới văn pḥng mắng cho một trận, răn đe bắt
phải về bịt miệng báo chí VN. Ấy thế mà đại sứ ta cũng vâng dạ
liên hồi, cúp đuôi chạy về ra lệnh cho báo chí trong nước không được
đưa tin.
Mới đây nhất, chiều ngày 17-12-2007, có tới 22 học sinh và một
giáo viên trường TH ở Thanh Hóa bị ngộ độc phải đi cấp cứu
v́ do chơi “hạt nở ngâm nước”. Đây là một loại hạt nhựa
nhiều màu mà kích thước ban đầu chỉ nhỏ như trứng cá, sau khi ngâm nước
sẽ nở lớn bằng ḥn bi.
Người trong nước, ai ai cũng biết thứ
này do Trung Quốc sản xuất, vậy mà Thông Tấn Xă VN loan tải và 600 tờ báo Việt
Nam dẫn theo chứ không dám làm tin riêng rằng th́ là: “hạt nở
ngâm nước” là đồ chơi... “không rơ nguồn gốc xuất xứ”
cần cảnh giác v́ rất độc hại”.
Cái chuyện sợ Trung Quốc
của tập đoàn CSVN đến nỗi không dám chỉ đích danh thủ phạm, c̣n hiện
rơ nét qua các việc làm tồi tệ đến độ không thể tưởng tượng
được, chẳng hạn như chuyện đi gỡ các băng rôn “Dân ta phải
biết sử ta” khắp các nẻo đường.
Hồi cuối tháng tư vừa
qua, nhiều thành phố, thị xă ở VN phát động chương tŕnh “Dân ta phải
biết sử ta” nói là thực hiện lời “Bác” dạy: “Dân ta phải
biết sử ta, cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam”.
Tại Sài
G̣n, chương tŕnh này do Trung Tâm Thông tin Triển lăm thuộc sở Văn hóa Thông tin thực
hiện, treo hàng ngàn biểu ngữ trên vài chục con đường chính ở khu vực
Sài G̣n. Mỗi biểu ngữ có vẽ h́nh giới thiệu tên và tiểu sử của một
danh nhân hoặc sự kiện lịch sử. Ví dụ trên đường Hai Bà Trưng có
biểu ngữ giới thiệu Hai Bà Trưng như sau: “Hai vị nữ anh hùng dân tộc,
lănh đạo cuộc khởi nghĩa chống quân Đông Hán lập ra triều đại
Trưng Nữ Vương”.
Bỗng nhiên một sáng, người dân Sài G̣n phát giác
công nhân của Công Ty chiếu sáng đang đi gỡ hết các biểu ngữ ấy.
Một
việc nữa, đấu thầp niên 1990, sau khi nhà cầm quyền hai nước tuyên bố
nối lại quan hệ ngoại giao và cùng cam kết sẽ tuân thủ phương châm: “Láng
giếng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” đảng
và Nhà nước CSVN đă ra lệnh cấm diễn, cấm chiếu các vở kịch, các
bộ phim có nội dung chống xâm lược phương Bắc như: “Tiếng trống
Mê Linh”, “Thái hậu Dương Vân Nga”...
Cũng trong giai đoạn này, toàn
bộ sách giáo khoa với các bài giảng, các bài học có nội dung chống phương Bắc
của cha ông người Việt đều bị thu hồi và đục bỏ.
Đầu
thập niên 2000, hải quân TQ đă liên tục bắn chết 9 ngư dân và bắt giữ
các tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam rồi đưa họ ra ṭa án TQ xét xử v́ tội
đánh bắt hải sản quanh Hoàng Sa và Trường Sa là “xâm phạm lănh hải TQ”
buộc họ nộp phạt với khoản tiền phạt lên tới hàng trăm triệu
đồng mới được thả ra.
Vậy mà Nhà cầm quyền VN cứ “ngậm
miệng nín thinh” hoặc chỉ phản đối chiếu lệ rằng th́ là... “VN
có đủ bằng chứng và có cơ sở...”
Đối với ông anh Trung Quốc
th́ đảng ta sợ một phép, ngược lại đối với dân trong nước
th́ hung hăng con bọ xít, tay đấm, chân đạp.
Hai cuộc biểu t́nh của
sinh viên, học sinh chỉ là muốn nói lên ḷng yêu nước trước sự xâm lấn
của Trung Cộng chiếm đoạt đất đai của tổ tiên, Nhà nước
không ủng hộ th́ chớ, cớ sao lại huy động một lực lượng công
an hùng hậu để giải tán, bóp nghẹt tiếng nói đấu tranh của nhân dân với
bá quyền.
Điều đó chứng tỏ Nhà nước CSVN cũng rất sợ
dân trong nước bày tỏ ư kiến của ḿnh.
Suốt hơn ba mươi năm, kể từ sau ngày thống nhất, dưới sự
kềm kẹp của đảng độc tài, độc trị CSVN, giới trẻ đă
có được hai lần hiếm hoi lên tiếng.
Giới trẻ đă vượt
qua sự sợ hăi của bản thân v́ ḷng yêu nước, v́ trái tim, v́ nhiệt t́nh.
Trái
lại, đảng và Nhà nước Việt Nam bao trùm quyền lực th́ lại bắt đầu
sợ hăi, t́m mọi cách cản ngăn chỉ v́ quyền lợi bản thân và quyền lợi
đảng.
Một điều đáng xấu hổ nữa phải chỉ ra đây
là những nhà khoa bảng, trí thức, giáo sư, giáo viên thường hay rao giảng ḷng yêu
nước cho con em, khi biết tin tức này, không thấy một ai lên tiếng.
Không
lẽ họ đă trở thành “trí ngủ” hết cả sao?
Điển h́nh
cho tầng lớp “trí ngủ” hèn yếu, bạc nhược “mũ ni che tai”
là một cái Công văn của Trường Đại học Công Nghệ Quốc Gia Hà Nội
do ông Phó Hiệu trưởng kư, buộc sinh viên không được biểu t́nh. Chuyện
nước nhà để cho Nhà nước giải quyết. (sic)
Hành động của
sinh viên học sinh trong nước nhanh chóng phản ứng với vụ Tam Sa đă dạy
cho đảng CSVN một bài học về ḷng yêu nước và đồng thời nhắc
nhở các vị trí thức khoa bảng rằng yêu nước không phải chỉ là lư thuyết
suông mà phải thể hiện ra hành động cụ thể.
V́ muốn bảo vệ
chiếc ghế quyền lực của ḿnh để duy tŕ chế độ độc tài
mà CSVN phải bám chặt lấy bá quyền Bắc Kinh để tồn tại.
Sử
Việt ghi chép Trần ích Tắc và Lê Chiêu Thống “cơng rắn cắn gà nhà” nhưng
hai người này vẫn chưa bán đi một tất đất nào của tổ tiên.
Giờ
đây, đảng CSVN và Nhà nước CHXHCN Việt Nam miệng luôn rêu rao là yêu nước,
mà giang sơn nước Việt bị bọn họ hết lần này đến lần
khác, hai tay dâng đất đai, biển cả cho bọn Tàu Ô.
Ḷng tham của bọn
ngoại xâm bành trướng phương Bắc không chỉ dừng nơi đây. Và sự
quị lụy, hèn nhát của bọn nội xâm, phản quốc cũng không chỉ dừng
ở đây.
Chúng ta hăy cảnh giác cao độ.
Cảnh giác ngoại xâm một
th́ phải cảnh giác bọn phản quốc, nội xâm đến mười.
Nguyễn Thanh Ty
Thái độ của Hà Nội trong vụ tranh chấp Hoàng Sa-Trường
Sa Dec 25, 2007
VOA - Tin về việc chính phủ Trung Quốc quyết
định thiết lập thành phố Tam Sa, bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường
Sa của Việt Nam, đă làm dấy lên một làn sóng công phẫn trong ḷng người dân
Việt Nam ở trong và ngoài nước. Nhiều cuộc biểu t́nh đă được
thực hiện để phản đối hành động được cho là tỏ lộ
dă tâm của giới lănh đạo Bắc Kinh nhằm xâm chiếm đất đai của
Việt Nam. Trong lúc bày tỏ sự hậu thuẫn cho những cuộc biểu t́nh chống
Trung Quốc, nhiều nhân vật tranh đấu cho dân chủ Việt Nam cũng đă nhấn
mạnh đến thái độ mà họ cho là nhu nhược của giới lănh đạo
ở Hà Nội trước mối đe dọa của nước láng giềng phương
bắc. Một số chi tiết về việc này sẽ do Duy Ái tŕnh bày trong tiết mục
Nh́n Về Á Châu sau đây.
Những cuộc biểu t́nh chống Trung Quốc diễn
ra ở Hà Nội và Sài G̣n trong vài tuần qua bắt nguồn từ những tin tức cho rằng
chính quyền Bắc Kinh đă quyết định thiết lập một thành phố cấp
huyện trực thuộc tỉnh Hải Nam, đặt tên là thành phố Tam Sa, bao gồm cả
hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam. Trong lúc tỏ ư thán phục
tinh thần yêu nước cao độ của dân chúng, đặc biệt là những người
thuộc tầng lớp sinh viên học sinh, nhiều nhà tranh đấu cho nhân quyền và dân
chủ Việt Nam cho rằng những vụ xuống đường này c̣n có nhiều ư nghĩa
quan trọng bên cạnh việc bộc lộ sự bất b́nh đối với những
hành động của chính phủ Trung Quốc.
Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, một
nhân vật bất đồng chính kiến nổi tiếng đang bị giam lỏng ở
Sài G̣n, cho biết ư kiến như sau:
"Ta có thể thấy đây là lần đầu
tiên toàn dân tộc vượt lên trên mọi bất đồng để có tiếng nói chung
trước nạn ngoại xâm. Tuy vậy, Bộ Chính trị Đảng Cộng Sản Việt
Nam chỉ muốn mọi người đừng lôi ra những sai lầm của họ trong
quá khứ, chấp nhận chuyện đâm lao phải theo lao để có phản ứng vừa
phải thôi. Trong khi đó, dân tộc ta muốn hiểu rơ mọi sự t́nh đầu đuôi
từ xưa đến nay để có phản ứng chính xác và hiệu quả trước
sự việc Trung Cộng ngang nhiên chiếm Hoàng Sa và Trường Sa."
Bác sĩ Nguyễn
Đan Quế, người đứng đầu một phong trào dân chủ có tên là Cao Trào
Nhân Bản Việt Nam, cho biết rằng hồi tháng giêng năm 2002, ông đă viết thư
cho Tổng thư kư Liên hiệp quốc và Chủ tịch nước Trung Quốc để
phản đối hiệp định biên giới trên bộ và trên biển mà Hà Nội và Bắc
Kinh đă kư kết trước đó. Ông giải thích thêm như sau:
"Lập trường
đúng đắn của dân tộc ta là đất nước Việt Nam là của chung của
mọi người dân Việt Nam - tất cả công dân trong cũng như ngoài nước
đều có bổn phận bảo vệ lănh thổ tài nguyên do tiền nhân dày công để
lại, không ai được độc quyền yêu nước, và cũng không một ai,
một đoàn thể, hay đảng phái nào, trong bất cứ hoàn cảnh nào, có thể nhân
danh dân tộc Việt Nam kư kết những văn bản bán nước cho ngoại bang. Trên
căn bản đó, nhân dân Việt Nam không bị ràng buộc bởi Hiệp định phân
định ranh giới trên bộ kư ngày 31 tháng 12 năm 1999 và trên biển ngày 25 tháng 12 năm
2000 mà chỉ coi rằng đây chỉ là một bước sai lầm của Việt Cộng,
đâm lao phải theo lao, đặt quyền lợi của Đảng lên trên quyền lợi
tổ quốc -- dâng đất để được Trung Cộng ủng hộ với
hy vọng được tiếp tục ngồi lại thống trị nhân dân ta. Nhân dân Việt
Nam không coi hai hiệp ước trên là có giá trị."
Bác sĩ Nguyễn Đan Quế
cho rằng: toàn bộ vấn đề phải được trở lại với bản
đồ do Pháp vẽ năm 1895 dựa theo các hiệp ước được kư kết
giữa Pháp và triều đ́nh Măn Thanh. Riêng về vấn đề liên quan tới hai quần
đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà Việt Nam đang có tranh chấp với Trung Quốc,
Đài Loan, Malaysia, Philipin và Brunei, Bác sĩ Quế cho biết ư kiến như sau về cách
giải quyết.
Bác sĩ Quế nói: "Riêng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường
Sa chúng ta mong muốn giải quyết ḥa b́nh; dựa trên luận cứ các bên đưa ra liên
quan tới sự hiện diện từ xưa trên đảo, nằm nhiều ít trên thềm
lục địa, Luật Biển Liên hiệp quốc năm 1982, bảo đảm quyền
lợi và an ninh cho giới khai thác tài nguyên đáy biển. Hiện nay, các cường quốc
muốn quốc tế hóa các hải đảo chưa có chủ hoặc chủ quyền c̣n
đang trong ṿng tranh chấp kéo dài mà không thể giải quyết được để
khai thác lợi ích kinh tế với qui chế hư chủ, nghĩa là các nước đang
tranh chấp là chủ nhưng không được có các hoạt động quân sự và không
có quyền quốc hữu hóa. Ngược lại, họ có quyền tham gia các cuộc thương
thảo trong việc khai thác vùng biển xung quanh các đảo và chia lợi nhuận. Chúng tôi
ủng hộ hướng đi này và dân tộc ta cần nắm vững để bảo
vệ quyền lợi đất nước trong những cuộc thương thảo trong
tương lai về qui chế của các hải đảo."
Giáo sư Đoàn Viết
Hoạt, cựu Phó Viện trưởng Viện Đại học Vạn Hạnh, là một
nhà hoạt động dân chủ lâu năm và đang định cư ở tiểu bang Virginia
của Mỹ. Ông cho rằng thay v́ chỉ phản ứng chiếu lệ và ngăn chận
những cuộc biểu t́nh của người dân Việt Nam theo đ̣i hỏi của Trung
Quốc, chính phủ ở Hà Nội cần có những hành động cụ thể và quyết
liệt hơn.
Giáo sư Hoạt nói: "Thứ nhất là không phải chỉ lên tiếng
mà cần phải đưa vấn đề này ra trước Hội đồng Bảo
an Liên hiệp quốc. Bởi v́ rơ ràng đây là một sự xâm lăng. Thứ hai là trong thực
tế phải có những hoạt động rất cụ thể. Thí dụ như tẩy
chay Olympic Bắc Kinh 2008 của Trung Quốc, không tham gia cho đến khi nào giải quyết
được vấn đề Trường Sa. Thứ ba là chính thức công nhận với
quốc dân những điều đă kư kết, đă cam kết với Trung Quốc trước
đây, và kêu gọi toàn bộ quốc dân ủng hộ những chương tŕnh đ̣i hỏi
của Hà Nội đối với Bắc Kinh."
Trước những cuộc biểu
t́nh chống Trung Quốc của thanh niên Việt Nam trong và ngoài nước, nhiều nhà hoạt
động dân chủ đă t́m cách nối kết diễn tiến này với việc cổ
xúy cho dân chủ và nhân quyền. Một số người nói rằng để chống ngoại
xâm một cách có hiệu quả, người dân Việt Nam cần phải tiến hành "chống
nội xâm" - nghĩa là dành lại quyền làm chủ đất nước từ tay những
nhà cai trị độc tài. Tuy tán thành nhận định vừa kể, giáo sư Đoàn
Viết Hoạt cũng cho rằng mọi người nên quí trọng sự trong sáng của
ḷng yêu nước của những người trẻ hiện nay và không nên lèo lái họ vào
những ư đồ chính trị hạn hẹp. Ông giải thích như sau:
"Chúng ta cần
phải trân trọng thái độ và hành động hiện nay của giới trẻ trong
nước, và đừng nên lạm dụng nó theo một ư đồ chính trị hạn hẹp.
V́ làm như vậy th́ một mặt, về mặt chiến thuật, nó sẽ tạo lư cớ
để cho đám an ninh công an đàn áp những người thanh niên này. Và thứ hai nữa
là chúng ta cũng không nên hạ thấp tinh thần yêu nước và cái ḷng trong sáng của thanh
niên. Họ hết sức trong sáng và họ hết sức quyết liệt trong vấn đề
này. Và chúng ta nên trân trọng và tiếp tay với họ theo cái tinh thần đó."
Người Việt Houston biểu
t́nh trước Toà Lănh Sự Trung Quốc Friday, December 21, 2007 |
|
|
|
|
|

Ṭa tổng lănh sự Trung Quốc phải đối đầu người Việt
tỵ nạn.

Các biểu ngữ đều viết bằng tiếng Anh, kể cả tên hai quần
đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
|
|
|
HOUSTON -(NV)- Cộng đồng người Việt ở Houston vừa có một cuộc
biểu t́nh trước ṭa tổng lănh sự Trung Quốc tại thành phố này vào trưa
Thứ Sáu, 21 tháng 12.
Đoàn người biểu t́nh đ̣i hỏi chính quyền Trung Quốc phải thừa
nhận hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt
Nam.
Họ cũng muốn gởi thông điệp, cùng cất tiếng nói ủng hộ các sinh
viên trong nước, những người đă tổ chức thành công các cuộc biểu
t́nh trong hai ngày 9 và 16 tháng 12 vừa qua tại Hà Nội và Sài G̣n, đ̣i hỏi sự toàn vẹn
lănh thổ cho Việt Nam.
Nhiều người cũng bày tỏ sự bực tức hay thất vọng trước
thái độ nhu nhược của chính quyền Việt Nam trước việc Trung Quốc
công bố hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trực thuộc huyện Tam Sa của
tỉnh Hải Nam Trung Quốc.
Ṭa tổng lănh sự Trung Quốc là một ṭa nhà xây cao 5 tầng, bề thế và chắc
chắn, nằm trên đường Montrose Boulevard gần downtown Houston, nơi có rất nhiều
người qua lại.
Cuộc biểu t́nh được ấn định từ 1 giờ đến 2 giờ
trưa, là giờ Ṭa Tổng Lănh Sự làm việc, nhưng từ lúc 12 giờ những người
biểu t́nh đă có mặt.
Khi cuộc biểu t́nh bắt đầu có hơn 300 người, nhưng lúc cao điểm,
theo một thành viên Ban Tổ Chức, đă có gần 500 người. Rất nhiều các bạn
trẻ tham gia đoàn biểu t́nh và họ rất nhiệt t́nh.
Đoàn biểu t́nh đă đứng kín lê đường Montrose Blvd, phía đối diện
ṭa Tổng Lănh Sự, hô vang các khẩu hiệu bằng tiếng Anh khẳng định chủ
quyền của Việt Nam với Hoàng Sa và Trường Sa. Thỉnh thoảng, đoàn biểu
t́nh cũng hô cả khẩu hiệu bằng tiếng Hoa.
Hầu hết các khẩu hiệu hay biểu ngữ đều được viết bằng
tiếng Anh kể cả tên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Ban Tổ Chức
cho rằng viết tiếng Anh là để nhân viên ṭa tổng lănh sự và người đi
đường biết lư do của cuộc biểu t́nh.
Những người biểu t́nh cũng hát vang các bài ca yêu nước, cả quốc ca
Việt Nam Cộng Ḥa, đặc biệt các điệp khúc “Việt Nam, Việt Nam, Việt
Nam” được lập lại nhiều lần. Thay mặt đoàn biểu t́nh, ông
Nguyễn Văn Nam, trưởng ban tổ chức, đă đưa kháng thư, nhưng v́
cửa chính không mở nên kháng thư đă được dán trước cửa của ṭa
Tổng Lănh Sự.
Không có một nhân viên hay quan chức lănh sự nào xuất hiện trước đoàn biểu
t́nh, trong khi cửa hông của ṭa Tổng Lănh Sự vẫn mở cửa b́nh thường.
Có khá nhiều phóng viên báo chí đến theo dơi biểu t́nh, trong đó có nhiều người
Trung Quốc.
Đoàn biểu t́nh đă có một thái độ ôn ḥa, lịch sự, không có hành động
quá khích nào xả ra. Nhiều người đi đường đă bóp c̣i xe ủng hộ.
Chỉ có hai cảnh sát viên lo việc giữ ǵn trật tự giao thông.
T́nh huống được xem là “táo bạo” nhất là một nhóm người
biểu t́nh mang cờ Trung Quốc đến trước cửa chính ṭa Tổng Lănh Sự,
họ dẫm và xé lá cờ thành nhiều mảnh.
|
|
|
|
Những Bài Liên Quan:
- Chống Trung Quốc, khẳng định chủ quyền Hoàng Sa Trường
Sa: Người Việt miền Nam California biểu t́nh trước ṭa tổng lănh sự Trung
Quốc (Wednesday, December 19, 2007 5:24:36 PM)
Đoàn người Việt Nam kéo tới trước cửa
ṭa tổng lănh sự Trung Quốc tại Los Angeles biểu t́nh khẳng định chủ
quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa khiến ṭa lănh sự đóng cửa
dù ngày biểu t́nh hôm Thứ Tư 19 tháng 12 là một ngày làm việc b́nh thường.
- Phục hồi phẩm giá quốc gia (Thursday, December 20, 2007 1:24:01 PM)
Phát ngôn nhân của chính phủ Trung Quốc lại lên tiếng
đe dọa chính quyền Cộng Sản Việt Nam, yêu cầu họ phải “tỏ
ra có tinh thần trách nhiệm,” tức là phải ngăn chặn không cho thanh niên biểu
t́nh chống Trung Quốc. Nhưng trách nhiệm của chính quyền một nước là trách
nhiệm đối với ai? Tất nhiên là trách nhiệm với quốc dân. Đây là lúc giới
lănh đạo đảng Cộng Sản phải nói thẳng điều đó với các
“đồng chí, anh em” của họ.
- Nhà cầm quyền Việt Nam chính thức yêu cầu ngưng biểu t́nh chống
Trung Quốc (Thursday, December 20, 2007 3:14:23 PM)
Hôm Thứ Năm 20 Tháng Mười Hai, nhà cầm quyền
Việt Nam đă chính thức kêu gọi dân chúng chấm dứt biểu t́nh chống Trung Quốc
sau khi Quốc Vụ Viện nước này thông qua nghị quyết thành lập đơn
vị hành chính cấp huyện tại 3 quần đảo ở biển Đông trong đó bao
gồm cả hai quần đảo của Việt Nam là Trường Sa và Hoàng Sa.
- Sinh viên Việt Nam tại Paris chuẩn bị biểu t́nh chống Trung Quốc (Friday, December 21, 2007 3:20:20 PM)
PARIS (NV) - Xin được giấy phép của cảnh
sát, nhóm sinh viên Việt Nam tại Paris ngày Thứ Bảy này sẽ biểu t́nh chống Trung
Quốc và khẳng định chủ quyền Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa
và Trường Sa.
|
Người
Việt vùng Vịnh San Francisco biểu t́nh phản đối Trung Cộng chiếm Hoàng Sa và
Trường Sa Dec 23, 2007
Cali Today News - Vào lúc 10 giờ sáng ngày thứ Bảy 22/12/07
có hai chuyến xe buưt chở hàng trăm đồng hương người Việt từ
San Jose đến San Francisco để phối hợp cùng với các đoàn thể và đồng
bào Việt Nam từ các thành phố trong vùng Vịnh để tổ chức cuộc biểu
t́nh phản đối nhà cầm quyền Trung Cộng đă chiếm đóng hai quần đảo
Trường Sa và Hoàng Sa của Việt nam. Trước đó một ngày, cũng có nhiều
chính đảng và hội đoàn từ các nơi như Hội HO San Francisco, Liên Hội Cựu
Quân Nhân, Hội Thủ Đức,… đă phối hợp tổ chức biểu t́nh chống
Trung Cộng cướp nước và Việt Cộng bán nước ngay tại các địa
điểm này.
Số người tham dự cuộc biểu t́nh lúc khai mạc 12 giờ
trưa khoảng 300 người. Sau nghi thức chào quốc kỳ, đoàn người đă
hô to các khẩu hiệu phản đối Trung cộng bằng cả 3 thứ tiếng Anh,
Việt, Hoa.
Cuộc biểu t́nh sau đó biến thành cuộc tuần hành trong ṿng trật
tự chung quanh khu vực lănh sự quán của Trung cộng nằm tại ngả tư đường
Geary St và Laguna St., San Francisco. Cuộc biểu t́nh kéo dài từ 12 giờ đến 1 giờ
chiều được sự biểu đồng t́nh của các xe cộ và khách bộ hành
qua lại trong khu vực.
Cuộc biểu t́nh được tường tŕnh trực
tiếp qua các làn sóng phát thanh Việt ngữ trong vùng và lên hệ thống internet.
Khoảng
1 giờ chiều cuộc tuần hành di chuyển theo đường Geary St. qua đường
California St, các đó khoảng 1.5 dặm Anh nơi có đăït ṭa lănh sự CSVN số 1700
California St. Đoàn người biểu t́nh hô vang các câu khẩu hiệu chống nhà nước
CSVN bán nước, hèn nhát và khiêp nhược trước sự lấn chiếm của Trung
Cộng. Tại đây, sinh viên Lê Mỹ Phương và nhiều bạn trẻ đă đọc
bản thông cáo bằng Anh ngữ cho những cư dân quanh vùng và khách bộ hành ngang qua khu vực
để nói lên ư nghĩa và mục đích của cuộc biểu t́nh.
Cuộc biểu
t́nh chấm dứt lúc 2:30 chiều cùng ngày trong ṿng trật tự.
Cũng trong cuộc
biểu t́nh hôm nay, chúng tôi nhận được một vài ư kiến về quan điểm
người Việt trong ngoài nước dùng lá cờ nào để biểu t́nh.
Chắc
là trong nước người dân phải dùng màu cờ của CSVN là lá cờ Đỏ v́
chính quyền CSVN sẽ đàn áp nếu mang cờ vàng xuống đường, và chắc
chắn người Việt hải ngoại sẽ phải dùng lá cờ Vàng ví họ đă
liều mạng bỏ chạy khỏi Việt Nam v́ sợ lá cờ máu. Tuy nhiên, có một vài
người trong cuộc biểu t́nh được một số du học sinh Việt Nam
hiện cư trú tại San Jose đến tiếp xúc và bày tỏ ư muốn cùng tham dự. Oâng
Ba Vân cho biết các du sinh hỏi ông họ (Du sinh Việt Nam) dùng lá cờ nào để tham
dự cuộc biêåu t́nh. Theo lời kể của Oâng Ba Vân đă đề nghị với các
du sinh “hăy nhập gia tùy tục” có nghĩa là đứng chung dưới lá cờ
Vàng. Cũng theo lời ông Ba Vân “Người Việt hải ngoại chúng ta chưa thể
nào chấp nhận việc cờ Đỏ đứng chung với lá cờ Vàng.” Oâng
nói thêm, đây là một câu hỏi mà các tổ chức của Người Việt tị nạn
nên có hướng giải quyết.
Theo tin của chúng tôi nghe được, hiện
nay tại Đức việc xuống đường biểu t́nh với cờ Đỏ
hay cờ Vàng cũng đang là một câu hỏi lớn cho các tổ chức người Việt
tị nạn CS. Chúng tôi sẽ cố gắng t́m hiểu thêm và tường tŕnh cùng quư độc
trong tương lai.
Dưới đây là ư kiến, và những diễn biến tại
Pháp và Anh quốc cùng một câu hỏi được tường tŕnh trên đài Á Châu Tự
Do, mời quư độc giả theo dơi và đóng góp ư kiến. Mọi ư kiến đóng góp đều
được tôn trọng, và không nhất thiết phù hợp với quan điểm của
tờ báo.
Người Việt biểu t́nh chống Trung Quốc với cờ đỏ
hay cờ vàng? Thiện Giao, phóng viên đài RFA
RFA - Sinh viên Việt Nam du học tại
các nước ngoài đă bày tỏ nỗi bất b́nh trước hành động xâm lấn
của Trung Quốc. Thể hiện ḷng yêu nước, hàng trăm du sinh đă biểu t́nh
trước các sứ quán Trung Quốc tại Paris và Luân Đôn vào sáng và trưa hôm qua, 22 tháng
12.
Đặc biệt, cuộc biểu t́nh tại thủ đô nước Anh đă diễn
ra trong t́nh huống chưa có tiền lệ: đó là lần đầu tiên, du sinh biểu t́nh
chung với cộng đồng người Việt hải ngoại. Hai phía tổ chức
đă quyết định không dùng cờ đỏ và cờ vàng mà dùng chung một biểu
tượng là Bản đồ Việt Nam.
Sau những cuộc biểu t́nh chống
Trung Quốc tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, nhiều cuộc biểu t́nh với
mục đích tương tự đă diễn ra tại Hoa Kỳ.
Điểm đáng
lưu ư, theo tin tức lan truyền trên Internet, sinh viên Việt Nam du học tại nước
ngoài cũng bắt đầu lên tiếng, kêu gọi biểu t́nh.
Đây là cơ hội
lịch sử để người Việt Nam trong và ngoài nước có chung một tiếng
nói.
Tại Paris, du học sinh Việt Nam đă nộp giấy tờ xin phép biểu t́nh,
và đang chờ chính quyền sở tại trả lời.
Tại Luân Đôn, theo một
nguồn tin chưa kiểm chứng, sinh viên du học sẽ biểu t́nh chung với cộng
đồng người Việt Nam tại địa phương vào thứ Bảy này.
Nguồn
tin tiết lộ thêm, cả hai phía tham gia biểu t́nh thoả thuận sẽ không mang theo cờ
quốc gia và cờ của chính quyền Việt Nam hiện nay. Tại Hoa Kỳ, một số
bạn trẻ ở Washington D.C. cũng đang soạn thảo một thông báo tương
tự: Hăy thực hiện một cuộc tuần hành không có màu cờ.
Nhật báo Người
Việt, phát hành tại California, gần đây đă thực hiện một bản thăm
ḍ trên Internet, hỏi rằng, người Việt hải ngoại có đồng ư không, nếu
sinh viên Việt Nam du học mang theo cờ đỏ sao vàng đến biểu t́nh chung.
Kết
quả thăm ḍ, đến ngày 20 tháng 12, cho thấy 52.63% trả lời đồng ư; 41.30%
không đồng ư. Và 5.87% không có ư kiến.
Nói với Đài Á Châu Tự Do qua điện
thoại, ông Lư Kiến Trúc, sáng lập kiêm chủ nhiệm nguyệt san Văn Hoá tại California,
đưa ra nhận định cho rằng đây là cơ hội lịch sử để
người Việt Nam trong và ngoài nước có chung một tiếng nói.
Từ Việt
Nam, với nhận định tương tự, nhà thơ Trần Tiến Dũng nói rằng,
đây là tinh thần yêu nước trong sáng của thanh niên, màu cờ không quan trọng. Điều
quan trọng là thanh niên phải giữ cho ḿnh phản ứng yêu nước, và xem việc bảo
toàn lănh thổ là công việc chung, cho thế hệ tương lai, bất chấp ư thức
đảng phái.
Được yêu cầu tŕnh bày về bản thăm ḍ dư luận,
ông Vũ Quí Hạo Nhiên, Tổng Thư Kư Nhật Báo Người Việt, cho rằng bản
thăm ḍ là nơi những người Việt Nam thực sự quan tâm đến vấn
đề chính trị để lại ư kiến của ḿnh.
Sự xuất hiện của
lá cờ đỏ sao vàng tại hải ngoại, đặc biệt là tại Hoa Kỳ, luôn
gây phản ứng gay gắt trong cộng đồng người Việt Nam.
Màu cờ
không quan trọng. Điều quan trọng là thanh niên phải giữ cho ḿnh phản ứng
yêu nước, và xem việc bảo toàn lănh thổ là công việc chung, cho thế hệ tương
lai, bất chấp ư thức đảng phái.
Năm 2005, cộng đồng Việt Nam
tại San Francisco đă phản đối khi hiệu trưởng một trường đại
học cộng đồng thay cờ vàng ba sọc đỏ bằng cờ đỏ sao vàng.
Cũng
năm đó, cựu đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông Michael Marine cũng đă
bị phản ứng gay gắt khi phát biểu tại đại học University of California,
Irvine, rằng Hoa Kỳ công nhận lá cờ của nước Cộng Hoà Xă Hội Chủ
Nghĩa Việt Nam, chứ không phải lá cờ kia, tức cờ vàng ba sọc đỏ
của Việt Nam Cộng Ḥa trước đây, hiện vẫn được nhiều người
Việt cư ngụ ở nước ngoài coi là biểu tượng của cộng đồng
người Việt không chấp nhận cộng sản.
Hồi 2006, Đại Học
University of Texas, Arlington, đă quyết định hạ tất cả 123 lá cờ trong Tuần
Lễ Quốc Tế khi cộng đồng và sinh viên Việt Nam tại đây phản đối
việc treo cờ đỏ sao vàng.
Chúng tôi vừa gửi đến quư thính giả một
số ư kiến về vấn đề biểu t́nh phản đối Trung Quốc xâm lấn
lănh hải Việt Nam: Liệu người Việt tỵ nạn ở hải ngoại mang
lá cờ vàng có thể cùng biểu t́nh với du sinh Việt Nam mang lá cờ đỏ hay không?
Vấn
đề khá phức tạp, chúng tôi mong nhận được thêm nhiều ư kiến của
quư vị.
Diễn đàn: Một “ Đề Xuất” Nhiều Tai Hại Bùi
văn Nhân, Cựu Dân biểu Việt Nam Cộng Ḥa
Trước nhứt xin đọc
gia miễn thứ, người viết bài này dùng “ từ CS” là “đề xuất”
để làm nổi bật thâm ư của đề nghị sau đây hoàn toàn có lợi cho CS
Hà nội mà nhều tai hại cho công cuộc đấu tranh đấu tranh cho tư do, dân
chủ, nhân quyền Việt Nam, của người Việt hải ngoại. Như đă
biết gần đây trên các chương tŕnh Việt ngữ của đài BBC Anh, RFA Mỹ,
và ngay trên một tờ báo của người Mỹ gốc Việt, nhơn vụ sinh viên
du học biểu t́nh chống Trung Cộng xâm chiếm Hoàng Sa Trường Sa, có loan tăi ư kiến
đặt vấn đề: người Việt hải ngoại có đồng ư hay không nếu
sinh viên Việt Nam [CS] du học mang theo cờ đỏ sao vàng đến biểu t́nh chung.
Đây là một ư kiến có vẽ không tưởng nhưng tạo dư luận bất lợi
cho công cuộc đấu tranh đấu tranh cho tư do, dân chủ, nhân quyền Việt Nam
của người Việt hải ngoại và sinh viên du học, mà người được
hương lợi không ai khác hơn là CS Hà nội. Không tưởng nhưng dễ thu hút lớp
trẻ hải ngoại sanh sau chiến tranh, sinh sống và ăn học ở các quốc gia
định cư tự do, dân chủ, ít kinh nghiệm thực tế về CS nên tưởng
đâu chế độ CS cũng vậy.
Một, nếu người Việt hải
ngoại biểu t́nh chống TC mà không chống Việt Cộng là lấy biệt lệ làm
nguyên tắc đấu tranh xét dưới ánh sáng phương pháp luận. Hoàn toàn ngược
lai chiến lược lâu nay. Trong vụ Việt Nam mất hai quần đảo, thực
sư CS Hà nội VC là chánh phạm. Lời tuyên bố của Ngoại Trưởng VC Ung văn
Khiêm và người Phụ Tá Đặc Trách Á châu sụ vụ đă xác nhận với TC hai
quần đảo này thuộc Trung Quốc theo lịch sử từ đời nhà Tống,
và công hàm bán nước của Thủ Trướng Phạm văn Đồng nhân danh Đảng
Nhà Nước CS Hà nội thừa nhận lănh hải trong đó tọa lạc hai quần
đảo này là thuộc lănh hải TC-- là những căn cứ trên phương diện thực
tế cũng như trên phương diện pháp lư đối với TC và VC. CS Hà nội hả
miệng mắc quai, chỉ c̣n có cách mượn tay người khác để chống đối
chiếu lệ cho đỡ bị nguyền rủa thôi.
Trừ ra khi có một chánh quyền
mới thay cho nhà cầm quyền CS Hà nội hiện tại hoa may mới có thể đặt
vấn đề pháp lư trước ṭa án quốc tế được. Đối nội,
những hành động bán nước đó của CS Hà nội chỉ là hành vi chánh phủ,
Đối với vấn đề trọng đại như lănh thổ không có trưng cầu
dân ư, không có phê chuẩn của Quốc Hội coi vô giá trị đối với nhân dân Việt
Nam. Đối ngoại, CS Hà nội không có quyền quản trị vùng đất và biển
này. Theo hiệp ước quốc tế sau Thế Chiến thuộc và Hiệp định
Geneve, hai quần đảo này thuộc Việt Nam Cộng Ḥa ở Miền Nam. Tướng
hồi hưu Dương văn Minh không có bàn giao cho CS Hà nội, mà bàn giao cho chánh phủ Mặt
Trận Giải Phóng Miền Nam. Ô. Minh là tổng thống vi hiến, mọi hành động
của Oâng là vô hiệu, coi như chưa hề có. Nên chỉ có chánh quyền mới do dân bầu
thay cho nhà cầm quyền CS Hà nội mới có thể chiếu nguyên tắc liên tục công
quyền có thể thượng cầu luật pháp quốc tế đ̣i lại được
từ TC. C̣n CS Hà nội th́ không c̣n ăn nói ǵ được với TC cả. Nên lời tuyên
bố của Oâng Lê Dũng của CS Hà nội yêu cầu ngưng biểu t́nh để giải
quyết bằng ngoại giao, chỉ là cách nói để xoa dịu, chớ không phải là
cách làm khả thi.
Hai, nếu người Việt hải ngoại biểu t́nh chống
TC mà không chống CS Hà nội là nh́n cuộc chiến tranh (war/ guerre) qua một mặt trận
(battle/ bataille), lấy chi tiết làm đại tổng, lấy chiến thuật làm chiến
lược, hy sinh chánh nghĩa đấu tranh cho tư do, dân chủ, nhân quyền Việt
Nam, là mục tiêu tối hậu cho mục tiêu giai đoạn, t́nh thế. Người dân Việt
mất cả một nước, mất tất cả quyền bất khả tương
nhượng của ḿnh vào tay CS Hà nội. Hoàng Sa, Trường Sa bị mất vào tay TC cũng
do CS Hà nội. CS Hà nội là người làm cho dân Việt Nam mất tất cả, trong đó
có đất và biển trong đó có Aûi Nam quan, thác Bản Giốc, một phần vịnh
Bắc Việt, quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Vậy chánh phạm là CS Hà nội;
nguyên ủy mọi mất mát là CS Hà nội. Do đó mục tiêu hàng đầu mà người
Việt trong lẫn ngoài nước phải chống nhiều, chống mạnh, ít ra cũng
như chống TC – phải là CS Hà nội. Chớ không phải chống TC thôi.
Ba,
nếu người Việt hải ngoại biểu t́nh chống TC mà không chống CS Hà nội
mà lại đồng ư đứng chung với sinh viên từ trong nước ra du học mang
theo cờ đỏ sao vàng của CS Hà nội -- là mắc mưu CS. Làm thế người
Việt hải ngoại đă tự phủ nhận nỗ lực làm sống lại niềm
tin, lư tưởng, di sản tư do, dân chủ mà người Việt đă chiến đấu
trong Chiến tranh Việt Nam và đấu tranh liên tục khi ra hải ngoại, mà quốc
kỳ nền vàng ba sọc đỏ là biểu tượng. Làm thế là mở đường
cho cho cờ của CS Hà nội bung ra trong hàng ngũ người Việt hải ngoại.
Từ khi CS Hà nội dù lập bang giao được với một số nước tự
do Tây Aâu, Bắc Mỹ, Uùc; nhờ chí kiên cường và dũng cảm, người Việt
tỵ nạn CS đă đẩy cờ của CS Hà nội vào các cơ sở đại diện
ngoại giao của họ thôi – không “ bung ra” ngoài được. Đồng
ư đứng chung với sinh viên du học cầm cờ CS biểu t́nh chống TC là vô t́nh giúp
cho màu cờ sắc áo của CS Hà nội được vươn cao và rộng ra ở hải
ngoại.
Người Việt hải ngoại đủ khoang dung, đủ ư thức
tự do, dân chủ để có thể hiểu sinh viên trong nước v́ hoàn cảnh bất
khả kháng phải biểu t́nh dưới bóng cờ CSViệt Nam. Nhưng người Việt
Hải ngoại không thể đứng dưới cờ đỏ sao vàng trong các cuộc
biểu t́nh chống TC, ngay trên quốc gia định cư là đất địa của
ḿnh, là nơi ḿnh đă vào quốc tịch, là sân nhà của ḿnh. Sinh viên du học chắc cũng
đủ hiểu biết để công bàng thấy rằng đâu có bao giờ CS để
người Việt hải ngoại đi về nước, cầm cớ nơi công cộng
trong nước.
Bốn, làm như trên là vô t́nh làm hại sinh viên du học. Không có ban
tổ chức nào có thể có đủ tài đức và uy tín để thuyết phục,
ngăn cản những sự đụng chạm giữa những người cầm cờ
đỏ sao vàng là lá cơ xung khắc với lá cờ nền vàng ba sọc đỏ là biểu
tượng niềm tin, chánh kiến tư do, dân chủ của những người đấu
tranh ở hải ngoại: như nước với lửa. Sinh viên du học lâu nay cũng
hiểu điều đó nên nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc – công b́nh mà nói –ít
khi đ̣i hỏi treo hay cầm quốc kỳ ở hải ngoại dù theo truyền thống
đại học Mỹ sinh viên du học có thể làm .
Sau cùng, cho đến bây giờ
đă có qua quá nhiều nhiều tin tức, tài liệu lịch sử, pháp lư, hành động,
lời tuyên bố của phát ngôn viên TC và CS Hà nộiû, và hành động của công an CSVN,
mà các cơ quan truyền thông quốc tế đă thông tin, nghị luận rộng răi để
đủ căn cứ thấy sư thật. Sự thật CS Hà nội đă mải quốc
cầu an, cầu vinh, đang khiếp nhược không dám đương trường chống
TC sáp nhập hai quần đảo làm thành huyện của TC. Trong nước CS lợi dụng
t́nh yêu nước của sinh viên, ngầm để cho sinh viên biểu t́nh chống TC, chỉa
mủi dùi vào TC để dân Việt Nam không chú ư tội lỗi tày trời của CS Hà nội.
Và ngoài nước, CS rỉ tai chỉ đạo sinh viên du học cũng biểu t́nh chống
TC để lôi kéo người Việt Hải ngoại, nhứt là thành phần trẻ ít kinh
nghiệm CS, đi chệch hướng đấu tranh. CS muốn sinh viên chuyển mục
tiêu, chống TC đồng lơa thay v́ chống chánh phạm là CS Hà nội. Và nhơn cơ hội
chống TC, CS Hà nội lợi dụng cho bung cờ CS Hà nội trong sân trước nhà của
người Việt hải ngoại./.
Page 1
of 1
Send this article to a friend.
|
| Qui Nguyen |
Dec 23, 2007 11:44:26 |
Kinh anh Nhan. bai viet cua anh rat hay va hop voi y toi.Toi
cung doc nhieu nhung chua co bai nao co y nghi sau sac nhu vay.Phan lon chung ta noi chong Trung Cong ma thoi ,con chong CS
Ha Noi thi it lam .Thang ban thi khong chong ma chong thang mua.Chinh CS Ha Noi moi la thu pham. Dung nhu anh noi CS HN dau
co quyen gi ma ky ban , cho hay dung cung gi cho TC vi theo Hiep Dinh GENEVE ,phan chia 2 Mien Nam Bac, Hoang sa ,Truong sa
thuoc phan lanh tho VNCH[Mien namVN}TC lay giay Pham van Dong ky va xac nhan cua Ung van Khiem lam bang chung,mac nhien TC
xat nhan Hoang Sa va Truong Sa la cua VN neu khong no dau dan chung nay ra lam chi.Ma giay cua Pham van Dong la giay" lon"
ma thoi {Giay khong hop phap,MuaTrau Ve Bong}Viet Nam can co mot Chinh phu moi do dan cu thi moi co the doi lai Hoang sa va
Truong Sa. | |
| kennynguyen |
Dec 23, 2007 11:32:56 |
Không có sự bán nước của VC th́
làm ǵ có ngày hôm nay phải biểu t́nh phản đối TQ,cho nên VC là nguyên nhân chính của vấn
đề này,VC c̣n th́ đừng nói là Trường Sa,Hoàng Sa mất mà là cả đất
nước Việt nam cũng mất vào tay TQ luôn nữa.Hảy nh́n vào h́nh ành đất nước
Tây Tạng mà nghĩ về Việt Nam.TỰ DO không phải tự nhiên đến mà phải
biết chiến đấu để dành nó về.Tôi không đồng ư để lá cờ
VC bay trên đất nước này dù với lư do ǵ đi nửa. | |
| traidatquang |
Dec 23, 2007 11:17:24 |
Tôi ḥan ṭan đồng ư với ư kiến
của tác gỉa bài viết này!Tại sao chúng ta không biểu t́nh chống Trung Cộng và Việt
Cộng dưới lá cờ vàng 3 sọc đỏ rồi cho du học sinh tham gia và phát biểu
ư kiến của du học sinh về Trường Sa và Ḥang Sa(dưới ngọn cờ vàng)
th́ có hay hơn không qúi vị? | |
| Nguoi Nam Viet |
Dec 23, 2007 11:16:36 |
Chung ta cuong quyet duong cao ngon co vang 3 soc do va
khong chap nhan la co mau cua CS o hai ngoai. Tai sao chung ta khong duoc cam co vang bieu tinh trong nuoc???? Chung ta phai
de cao canh giac coi chung bi xap vao bay hoa hop hoa giai, dai doan ket dan toc cua CS de cuoi cung thang loi se ve tay CS
chu khong thuc dung y nghia hay ho cua hoa hop hoa giai hay dai doan ket dan toc gi ca. | |
| htc |
Dec 23, 2007 10:01:52 |
Toi nhan thay ong Nhan da phan tich ro rang. Chung ta nen
dung y kien cua ong lam 1 guide line de hoat dong va tranh vao bay cua Viet cong. | |
| xuan khe |
Dec 23, 2007 09:51:13 |
Toi la mot nguoi dan Viet song tha huong rat lay lam buon
vi su phan re cua cong dong ty nan CS tai hai ngoai. Chong Tau Cong xam lang la mot cong viec chung ma cung khong ket hop
duoc voi nhau( mot cuoc bieu tinh ngay THu sau,roi mot cuoc bieu tinh ngay thu bay)CHong cong san,sao chung ta khong the dung
chung mot chien tuyen? toi la mot nguoi dan, gio day toi dung bo vo giua DONG SONG CHIA RE,thu hoi toi dung voi ai day. HOI
NHUNG NGUOI LANH DAO PHONG TRAO CUU NUOC,NEU MOT CHU DOAN KET MA QUY VI KHONG THUC HIEN DUOC , THI LAM SAO NGUOI DAN TIN TUONG
DUOC QUY VI SE CUU DUOC DAT NUOC VN RA KHOI GONG CUM CS? |
|
Tổ Quốc Lâm Nguy Trần Nhu, Dec 16, 2007
Thưa quư vị cùng các bạn trẻ,
Dù muốn
dù không, con người cũng phải có nguồn gốc, do sự hiện diện của
ḿnh trong cộng đồng dân tộc, con người không thể thoát khỏi sự chi phối
của lịch sử. Họ không thể đóng vai tṛ bàng quang trước các vấn đề
chính trị. Những vấn đề có ảnh hưởng sâu xa đến cái thiêng liêng
căn bản tối cao của con người là Tổ Quốc.
Thưa quư vị cùng
các bạn, Đứng trước t́nh trạng Trung Cộng ngang nhiên xâm chiếm quần đảo
Trường sa, Hoàng Sa, và nhiều vùng đất, vùng biển của nước ta với
một sự ngạo mạn ghê gớm đến như vậy, một sự thách thức
như vậy đối với toàn thể nhân dân Việt Nam, ta có thể tiếp tục im
lặng và nhẫn nhục được nữa không?
Thưa quư vị cùng các bạn, Sứ
mệnh thông thường của người công dân là bảo vệ Tổ Quốc, không thể
ích kỷ sợ hăi. Hơn 84 triệu đồng bào Việt Nam không phải là con số vô
cảm, vô hồn. V́ không thể chấp nhận chúng ta là một con số không, tôi tin rằng
vận mệnh của đất nước là do hành động của chúng ta, và thuộc
về quyền định đoạt của toàn dân, chứ không thuộc một nhóm người
nào.
Tôi ví nhân dân như là một ḍng sông nước chẩy mạnh, khi bị chặn
lại lâu ngày, nước dâng lên cao sẽ đến ngày giờ tràn ngập, cuốn phăng
đi các vật cản trở nó. Vân mệnh của một dân tộc cũng vậy, nó chỉ
cho thấy sức mạnh vô địch của nó tàng ẩn trong ḷng quần chúng, một sức
mạnh không ai chối bỏ được, một sức mạnh có thể thấy được
và rờ mó được đó là nhân dân . “Trong Vương triều nhà Trần luôn
luôn bị sức mạnh từ bên ngoài đè nặng không thể tưởng tượng
được. Nhưng sự thống nhất trong nội bộ của nó luôn luôn được
ổn định và nhân dân đều cùng một ḷng, th́ cho dù giặc Mông Cổ có sức
mạnh mẽ, hùng cường đến đâu cũng chẳng làm ǵ nổi. Trên thực
tế, chưa bao giờ có một sức mạnh đáng kể bên ngoài nào uy hiếp được
triều đại nhà Trần. Đây là một bài học được rút ra từ thực
tế của lịch sử chứ không phải bằng lư thuyết”(1).
Trong hiện
tại qua cuộc biểu t́nh của sinh viên và nhân dân ngày 9-12 trước cửa Ṭa đại
sứ Trung Quốc tại Hà Nội và Tổng Lănh sự quán Trung Quốc tại Sài G̣n, để
phản đối việc Trung Quốc ngang nhiên xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa và Trường
Sa của nước ta, chúng ta chứng kiến thấy luồng sinh khí ái quốc vẫn luân
lưu trong ḷng người Việt Nam.
Ôi Hoàng Sa, Hỡi Hoàng Sa yêu dấu Đất đai
ta một mảng cũng thịt sương Tổ Quốc ta một tấc cũng tim gan Xương
thịt đứt th́ tim gan đau sót! (Thơ của Phạm Lê Phan Tết Giáp Dần 1974)
Hỡi
đồng bào, Hoàng Sa, Trường Sa không thể phân chia khỏi lănh thổ Việt Nam,
cũng không thể nhượng lại cho bất cứ kẻ nào. Hơn 84 triệu đồng
bào cùng một ḷng bảo vệ. Trọng trách bảo vệ Tổ Quốc được
giao phó cho mọi người dân Việt, không phải chỉ cho một nhóm người nào.
Đối
với những người cộng sản Việt Nam, giờ phút này nhiều người
có thể biết được con người thực sự của họ. Nhân đây tôi
cũng muốn nói với các đảng viên Đảng Cộng Sản Việt nam rằng:
Lúc này, hơn lúc nào hết các anh chỉ có hai lựa chọn, hoặc là theo giặc, hoặc
là cùng đứng trong hàng ngũ nhân dân để giữ nước.
Tổ Quốc réo
gọi các anh thức tỉnh, thời gian không chờ đợi lâu, phải xuất hiện,
và các anh sẽ được đón tiếp với một t́nh thương bao dung. Không có
một cánh cửa nào đóng lại đối với những ai biết hối cải. Các
anh phải hiểu rằng, tất cả nhân dân đều căm ghét và chán ngán bọn bám
đít ngoại bang từ lâu rồi.
Giặc đă vào nhà bắng bạo lực, mà chủ
trương đối phó của ban lănh đạo đảng cộng sản Việt Nam
vẫn là: “Trước sau như một Việt Nam chủ trương giải quyết
các bất đồng thông qua thương lượng ḥa b́nh trên cơ sở tôn trọng luật
pháp quốc tế.”(2). Đây là một chủ trương trước sau như một đầu
hàng vô điều kiện của những người lănh đạo đảng cộng sản
Việt Nam.
Muốn nắm giữ chủ quyền lănh thổ quốc gia, cần phải
dựa vào nhân dân, v́ những hiệp định mà không có cây gươm cũng chỉ là từ
ngữ thôi. Hăy chấm dút nhắc lại 16 chữ vàng, lặp lại theo lời phát biểu
của Tề Kiến Quốc đại sứ Trung Quốc tại Hà Nội ngày 14-1-2005. :
“Láng giềng hữu nghị hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng
tương lai”.
Đừng có hy vọng hăo, tấm gương lớn các ḥa ước
của triều đ́nh nhà Nguyễn kư với thực dân Pháp đấy. Năm 1878 triều
đ́nh Tự Đức dẫu đă dâng cho Pháp Lục Tỉnh để cầu ḥa và chỉ
tin vào vài ba cái ḥa ước là mất cả nước. Trước mắt là nước
Tây Tạng, quốc tế làm ǵ được kẻ cướp? Tất cả sự thật
lịch sử đă bày ra trước mắt, mà ban lănh đạo đảng cộng sản
Việt Nam c̣n muốn kư hiệp ước ḥa b́nh với Bắc Kinh ǵ nữa đây, hay các
anh muốn giữ: “Mối t́nh thắm thiết Việt Trung vừa là đồng chí vừa
là anh em” như lời nói của Hồ chí Minh.
Đây là một tinh thần phản lịch
sử, phản quốc, nhu nhược mù quáng. Các anh đừng có tự an ủi và hy vọng
vào sự thiện chí của Trung Quốc, chó sói không chịu ăn chay đâu. Tin ở họ,
nếu các anh chết ch́m, định kéo cả toàn dân ch́m theo các anh hay sao? Tôi phải lưu
ư các anh trong phần kết này: Các anh dâng Hoàng Sa, Trường Sa giặc lấn nữa, các
anh dâng đất, dâng biển giặc lại lấn nữa, rồi lại kư hiệp định
nữa sao? Không hề có một hiệp ước nào, không hề có một quy ước nào
có giá trị đối với kẻ cướp cả.
Mất Trường Sa, Hoàng
Sa sẽ ảnh hưởng đến những biến cố khác theo ư muốn của Bắc
Kinh… Nếu chúng ta không thoát khỏi được t́nh trạng này Trung Cộng sẽ
chiếm hết các tỉnh phía Bắc và họ đang làm việc đó. Họ không phải
chỉ muốn có Hoàng Sa, Trường Sa, mà họ cũng như cha ông của họ thèm muốn
cả nước Việt Nam.
Dân tộc Việt Nam, chỉ có thể thoát khỏi t́nh
trạng này bằng cách đoàn kết toàn dân thành một khối, và loại bỏ hẳn
những tên đầu xỏ bán nước… Chúng cản trở t́nh cảm bảo vệ
Tổ Quốc của nhân dân. Yêu nước, biểu thị ḷng yêu nước, không cần
có giấy phép.
Trong lúc tổ quốc lâm nguy, ta không thể để cho con người
nhu nhược, ngập ngừng khi phải đương đầu với một vấn
đề sanh tử, mất c̣n của Tổ Quốc. Con người đó sẽ trở
thành đầu mối cho mọi hiểm họa của dân tộc. Họ hèn hạ và tủi
nhục, nay mất đất, mai mất biển, nhưng vẫn kiên tŕ nhẫn nhục “theo
đuổi t́nh hữu nghị.” Đó là một loại ngôn ngữ của kẻ bề tôi,
lúng túng không thuyết phục được ai.
Hăy trả lại cho nhân dân sự can
đảm và niềm tin yêu tổ quốc, sự khao khát nhân bản của con người
và sự thăng hoa của dân tộc luôn luôn hướng về phía có ánh sáng, đang bị
chà đạp đảo lộn.
Nhân đây: Chúng tôi cũng muốn nói với các nhà lănh
đạo Bắc Kinh rằng, chúng tôi chán ghét sự thù nghịch, và cực kỳ chán ghét chiến
tranh. Nếu phải lựa chọn, th́ đó là sự đại bất hạnh.
Các
ông thừa biết rằng, từ trước đến nay chiến tranh hay thù hận không
phát sinh từ nơi dân tộc Việt Nam. Người Trung Quốc hăy đọc nơi chính
ḿnh. Chúng tôi có thể chịu đựng được điều sỉ nhục nhỏ
như việc lính Trung Quốc vô cớ bắn giết ngư phủ Viêt Nam trên lănh hải
của Tổ Quốc ḿnh sao? Nhưng điều sỉ nhục này rất lớn và chúng tôi
sẽ phải trả giá, như ông cha chúng tôi đă chống trả quyết liệt quân xâm
lăng. Chúng tôi có liều thuốc dũng cảm, anh dũng. Những tư tưởng đó
từ nguyên thủy đến ngày nay vẫn c̣n là một niềm tin giống nhau và rất
rơ ràng: phải bảo vệ tổ quốc với bất cứ giá nào!
Việt Nam muôn
năm! Việt Nam muôn năm! Việt Nam muôn năm
Công dân Trần Nhu.
Lưu
Ư: Bạn đọc muốn t́m hiểu về chính sách: Diễn Biến Ḥa Binh của Trung
Quốc xin xem bài “Giá Của Tự Do Luôn Luôn Cao”, hoặc “Cuộc chạy đua
giữa ĐCSVN lần cuối cùng và các lực lượng đấu tranh Tự Do Dân Chủ”
và “Bức Giác Thư Gửi Các Vị Tướng Lănh Và Binh Sĩ Quân Đội Nhân Dân Việt
Nam” đó là những vấn đề thời sự nóng bỏng. (1) Dẫn lời
ông Lê Dũng phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao VN, ngày 11-12-07 tại Hà Nội. (2) Dẫn sách
“Tinh Thần Phật Giáo Nhập Thế”, tập 1, tr. 486 của tác giả Nguồn
Sống xuất bản 2005
|