Nguyễn Văn Nên
(Đại
đội 1 , Trung đội 13)
Thay đổi
Thưa các bạn,
sau năm 1975, tôi cũng bị tù cộng sản 6 năm
như một số các bạn đồng khóa khác. Sau khi ra tù năm 1982, tôi vượt biên
liên tục đến lần thứ 8 th́ “lọt” . Khi lọt được th́ gia
đ́nh tôi cũng sạch túi. Tôi đến được đảo Bidong sau 7 ngày đêm
ghe bị chết máy trôi dạt vào tàu tiếp tế nhiên liệu cho dàn khoan dầu của
Nhật bản đang bỏ neo và tắt đèn (V́ sợ ghe vượt biên thấy mà tấp
vào xin cứu vớt !). Sau khi mản khóa học anh văn ở đảo Bataan bên Philippine,
v́ không có thân nhân bạn bè ở Mỹ làm sponsor nên phải chờ gần 2 tháng sau mới được
hội thiện USCC bảo lănh qua Mỹ. Hội thiện
rất nhỏ và cũng ở 1 làng quê rất nhỏ tên là Camden thuộc tiểu bang Pennsylvania,
nơi đây chỉ có 2 thứ job mà người tỵ nạn có thể xin được
là rửa chén cho 1 nhà hàng Mỹ duy nhất ở đây và đi
dọn vườn, nhưng đơn apply job ở văn
pḥng hội USCC quá nhiều, cứ vài ngày tôi lên thăm ḍ 1 lần nhưng đơn vẫn
c̣n đầy ấp, tôi thấy nếu cứ chờ hoài
th́ chẳng biết đến bao giờ mới được cái chức rửa chén nhà hàng, nên khi nhận lănh đươc tiền trợ cấp tháng đầu
tiên tôi liền đi xe bus xuyên bang về New Orleans tiểu bang Louisiana, get được job
Machine operater.Tôi làm ở đó cho đến tháng 9 năm 1984 mới move về quận Cam,
California cho tới bây giờ. Gia đ́nh tôi tất cả đều qua Mỹ theo diện OD
GHE, tức vượt biên. Đi tất cả 28 lần, nhưng chỉ có 5 chuyến đến
được bến bờ tự do c̣n bao nhiêu th́ bị thất bại và có vài đứa
con không “lọt”bị vào tù rồi sau đó mới đi được. Hiện
nay gia đ́nh tôi gồm có 2 vợ chồng, 8 đứa con và 23 đứa cháu nội ngoại
đều đang sinh sống ở Mỹ.
Về đời lính th́ tôi
cũng lẹt đẹt . . . Sau khi măn khóa sĩ quan căn bản Pháo Binh ra trường đi
phục vụ tại Ban Mê Thuột. Sau đó tôi được về Trường Hành Chánh
Tài Chánh ở Sài G̣n học khóa sĩ quan căn bản Hành
Chánh Tài Chánh và chuyển sang ngành Hành Chánh Tài Chánh. Măn khóa học, tôi lại được ra trường 1 lân nữa!, tôi đi làm sĩ quan Thủ quỹ,
sĩ quanTài Chánh ở Đơn Vị thuộc Sở Hành Chánh Tài Chánh Số 3 (cũng ở Ban Mê Thuột) cho đến sau
tết Mậu thân tôi mới được đổi về Sài G̣n, nơi phục vụ
cuối cùng là Sở Hành Chánh Tài Chánh Số 1 đồn trú tại Ngả Năm Chuồng Chó
G̣ Vấp tỉnh Gia Định và cấp bậc cuối cùng là Thiếu Tá Chủ Sự Pḥng
lương bổng.
Thưa
các bạn, cuôc đời binh nghiệp của tôi tóm lược chỉ có “tí tẹo” thôi, nhưng bệnh tật của tôi th́ thật là lớn các
bạn ạ!.Tôi xin kể lại đây với hy vọng sẽ giúp ích được tí ǵ
kinh nghiệm cho bạn nào chẳng may gặp phải căn bệnh hiểm nghèo như tôi . . . . . . .
Khởi đầu, chân
trái tôi bị đờ ra, đi chừng 45 phút th́ không muốn bước nữa.Tôi đi
bác sĩ nhiều lần, bác sĩ cứ nóí là bị đau dây gân chân, cho uống thuốc
đau nhức. Khi uống thuốc vào th́ đở nhức và đi bộ được
mấy hôm, khi ngưng uống thuốc th́ bị đau trở lại.Thớ gian đi bộ càng ngày càng bị thu ngắn lại dần, 30 phút, rố 15 phút, rồi
10 phút ! chân trái bị đờ ra không muốn bước nữa. Bác sĩ cứ đổi
thuốc đau nhức nầy đến thuốc đau nhức khác mà vẫn không hết
nên bác sĩ cho đi làm ultrasound, kết quả không thấy ǵ, Bác sĩ lại cho uống
thuốc đau nhức dây thần kinh tiếp, kéo dài trước sau hơn 1 năm trời...
Cho đến tháng 3/2004, tôi sờ thấy cục u nổi cọm lên ở dưới bụng
bên trái, tưởng rằng bị sa ruột hay viêm ruột, nên đi khám bác sĩ chuyên môn
về đường tiêu hóa (Bác sĩ.BXD), bác sĩ cho đi làm cat scan (ở TT quang tuyến
Bs.PGT), 3 ngày sau th́ văn pḥng bác sĩ BXD gọi tôi đến găp bác sĩ gấp. Với
vẻ mặt buồn thiu, Bs.D nói : Xin chia buồn với bác, bác đă bị bướu ung
thư rất nặng, lớn quá rồi, nó có tên là SACOMA, dài 19 cm, đường kính 7 cm .
Bướu nằm ở bụng dưới trái, xuyên từ trên qua hạch háng trái, một
bên cạnh là ruột già, cạnh kia là thận và bên dưói là bọng đái, Phần xương
cạnh cái bướu cũng có thể bị ung thư luôn rồi.Lúc bấy giờ cứ
đi được mấy bước th́ tôi bị đau trằng xuống, vài phút th́ bị
đau nhói một cái như kiến cắn nơi bướu
và nó giựt lên óc thật nhanh như điện giựt rất khó chịu.Về nhà tôi lẩn
thẩn không nói năng ǵ, mặt mày cứ ủ rủ như người mất hồn coi
như sắp chết.Tôi liền lên internet báo cho tất bạn
bè nào có email và các Nhà Ḍng quen biết xin cầu nguyện.Chừng 3 ngày sau th́ có 1 người
bạn già cùng đi hành hương với tôi ở đất Thánh Do Thái hồi năm 2000,
gởi cho tôi xấp giấy chỉ cách ăn uống theo phương pháp Macrobiotique và tôi đă ăn uống theo cách nầy
cho đến nay (Gần 4 năm rồi) . . .Trở lại những ngày đầu khi phát
giác ra bệnh ung thư:Trong 10 ngày đầu khi biết ḿnh bị bệnh, tinh thần tôi
xuống thê thảm, xuống đến tột cùng!, lúc nào cũng thấy cái chết trước mắt và chỉ nghĩ đến chết!Tôi
không ăn uống được ǵ, không ngủ được, cứ chợp mắt chừng
15 , 20 phút th́ giựt ḿnh dậy nghĩ ngay đến cái chết,
buồn năo ruột các bạn ạ !. Mỗi lần có bạn nào đến thăm th́ thấy
vui và nếu có ai đoc được vài kinh mà cầu nguyện cho th́ căm thấy rất được
b́nh an và vui hơn nữa. . . .Viết đến đây tôi
lại nhớ đến các anh : Mười, Ḥe,Vỹ, Thương,
Nghiêm . .v.v . .(Nhất là anh Mười, rất nhiều lần),
đă đến thăm và an ũi tôi, các bạn ở xa th́ gọi điện thoại như
anh Chung, Huế, B́nh v..v..tôi thật vô cùng biết ơn và căm tạ các bạn ! . . .
Sau đó, tôi mang 15 tấm
films và giấy ghi kết quả của bác sĩ quang tuyến đi khám thêm mấy bác sĩ
chuyên về ung thư nữa, sau đó tôi quyết định đi mỗ lấy bướu
ra. Bác sĩ L.(Bác sĩ gia đ́nh của tôi lúc bấy giờ) cho tôi đi làm biopsy, đợi
mấy ngày liền mà không thấy bệnh viện gọi đi làm, mà 10 giờ sáng mai th́ phải
gặp bác sĩ giải phẩu (Ng. Đ.D) trước khi ông ta sắp xếp ca mổ cho
tôi, nên tôi phải lên bệnh viên xin lấy lại hồ sơ để mang đến gặp
bác sĩ D. Nhưng khi tới bệnh viện th́ 2 người y tá t́m rất lâu mới gặp
hồ sơ của tôi. Họ sory tôi về sự bị lạc hồ sơ do người
phụ trách trước nghỉ vacation, dể lẩn lộn sao đó.Tôi đến nói với
Bs D.là v́ muốn mổ sớm nên trong khi chờ đợi đến ngày hẹn với bàc
sĩ tôi đă xin đi làm biopsy trước, nhưng hồ sơ tôi bị lạc, nên bệnh
viện chưa làm được. Bs.D.nói: Anh “ hên” đấy, chứ nếu họ
làm biopcy th́ anh bị di căn rồi, giống như mổ vậy.Tôi hỏi:-Vậy khi mổ
bác sĩ cũng dùng dao kéo th́ cũng bị di căn?.
Bs.D.:-Trước khi cắt cái bướu ra tôi kẹp hết
các mạch máu chung quanh.
- Nhưng nếu bị
sót th́ sao bác sĩ ?
- Tôi cố gắng
check thật kỷ nhưng nếu bị sót th́ là ngoài ư muốn, ngoài tầm tay...(Tức cũng
bị di căn như thường).
-
Theo kinh nghiệm 25 năm trong ngành mổ của bác sĩ,
xin bác sĩ cho biết tôi có bao nhiêu phần trăm sống?
– Tôi không thể nói có bao nhiêu phần trăm sống được, hên xuôi và số
mạng thôi.V́ loại bướu ung thư nầy rất hiếm, khoảng 2,5000 người
bị ung thư th́ mới có 1 người bị loại nầy mà thôi.
-Thưa bác sĩ, từ hồi nào đến giờ bác sĩ đă mổ bao nhiêu người
có loại bướu như tôi rồi ?
- Có vài người thôi
- Có ai c̣n sống, xin bác sĩ làm ơn cho tôi biết để hỏi thăm ?
–Anh rắc rối quá, lâu rồi, tôi không nhớ, nếu anh muốn mổ gấp
th́ tuần sau, ngày 23!
-Thưa bác sĩ, để tôi về suy nghĩ rồi sẽ gọi lại cho cô thơ
kư bác sĩ.
Sáng hôm sau, (chúa nhật) tôi đi tĩnh tâm mùa chay với Đoàn Phan sinh tại thế Thánh
Clara từ 9 giờ sáng đến 2 giờ chiều ở clubhouse đường Euclid, tôi
khóc tơi tả trong suốt thời gian đi đường thánh giá có chiếu slide. Đến
chiều về nhà. tắm rửa xong tôi ăn cơm rất ngon lành rồi ngủ một
giấc, khi thức dậy thấy người rất khỏe, cái nhức như kiến
cắn ở bướu bắt đầu thưa dần.Tôi tiếp tục cầu nguyện
xin Chúa chửa lành cho tôi và soi sáng để tôi có quyết đinh mổ
hay để vậy. Sau đó bà xả tôi khuyên “Đừng mổ”.Tôi suy nghĩ: bácsĩ đă
cho biêt, nếu mổ th́ cũng chỉ mổ đượcvài lần và có thể kéo dài được 9 đến 15 tháng thôi th́ mổ làm ǵ cho thêm đau đớn,
nên cuối cùng tôi quyết định “Không mổ”
như ư kiến của bà xả tôi.Từ đấy tôi thường xuyên đi tham dự
các buổi chửa lành như ở LB. cũng như các nơi khác có các buổi chửa lành.
Cũng kể từ đây, con người tôi đă “thay đổi”rất nhiều ! . . . . .
Lần nữa, tôi xin cám ơn các bạn hết cở thợ mộc v́ đă có “đủ
kiên nhẫn” và không thấy khó chịu khi đọc được đến hết
những gịng chữ không được nhẹ nhàng lưu loát như các anh chị trong khóa
11 Đồng Tiến của chúng ta!
