Make your own free website on Tripod.com

doichienbinh.jpg

CAU CHUYEN O. CUU HOI TNCT.
DANH NGON - LOI HAY Y DEP
TIM HIEU QUOC CA - QUOC KY
DOI DIEU VE TAP SAN DONG TIEN
CHAO MUNG WEB DIEN DAN DT
CHUYEN TINH DONG TIEN
DAI HOI 18 - 2009 - SLIDESHOW
SLIDE SHOW GIA DINH DONG TIEN
GIA DINH DONG TIEN TX
TRANG NHAC DONG TIEN
TRANG NHAC DONG TIEN
TRANG NHAC GIANG SINH
LINKS : NHO SAIGON
DIEN DAN AI HUU NINH THUAN
MINH CHAU SOI BIEN
Những bài viềt ở trang (1) gồm có :
-Cho nhau lời cuối.

Luu ngoc Bich
ngocbich.jpg

LỜI CUỐI VỚI NHAU.

Đồng Tiến Lưu Ngọc Bích.

 

 

        Nhân chuyến trở lại quê hương để giải quyết một số vấn đề gia đ́nh, khi về tới Đất Nước Việt-Nam thân yêu mà ḿnh đă được sinh ra nuôi dưỡng, giáo dục và lớn lên, ôi biết bao kỷ niệm thân thương đáng ghi nhớ, đặc biệt là những người thân thương đă gắn bó với nhau trong cuộc sống.

 

          Nhưng v́ một phần v́ tuổi già sức yếu, anh em, bạn hữu th́ mỗi người mỗi nơi, phương tiện di  chuyển th́ không có, hơn nữa đường xá Saigon xe cộ giao thông thật không c̣n tổ chức và qúa nhiều nên người viết đă dùng điện thoại và thư để mời tất cả những bà con thân thuộc và bạn hữu đến một địa điểm nào đó để họp mặt và tâm sự.

 

         Trong số các bạn hữu thân thương nhất phải kể là các bạn “Đồng Tiến” khóa 11 SQTB/Thủ-Đức, trong đó có cả các chị mà bạn của chúng ta đă nằm xuống.

 

         Trong phần chào mừng, người viết cũng đă trân trọng giới thiệu gia đ́nh “Đồng Tiến” trước các gia đ́nh thông gia, khu xóm và cùng với gia đ́nh Lưu và Đoàn đó là họ hàng bên người viết và  bà xă. Người viết dă giới thiệu đây là Gia Đ́nh “Đồng Tiến” mà anh em chúng tôi từ bốn phương trời gặp nhau từ năm 1960 đến nay. (47 năm) đă từng vui buồn, vinh nhục có nhau. Đă từng uống chung với nhau cùng ly cafée đen, hút chung nhau một điếu thuốc lá. v.v…

 

        Tiếp đến là Anh Nguyễn-Văn-Nết cũng đại d́ện cho các bạn Đồng Tiến” ở Việt-Nam ngỏ lời chào các ban và gia đ́nh người viết đồng thời chị Nguyễn-Văn-Nết  đă trao tặng bà xă ḿnh lẵng  hoa tươi thắm để nói nên t́nh nghĩa của “Đồng Tiến” tuy thời gian quá xa, và không gian xa cách, nhưng lúc  nào cũng thắm tươi.

 

        Ngoài ra anh Nết và số anh khác cũng muốn nhân dịp này nhờ minh gióng lên tiếng nới về hoàn cảnh sống của các bạn ta bên quê nhà gặp nhiều khó khăn. Chẳng hạn như Anh Sự lúc này bị bệnh tiểu đường ngày phải chích 2 lần insuline mỗi lần 20 unit, chân bị biến chứng sưng phù ngôi xe lăn, nhưng chân phải để lên cao cho nước khỏi sưng lên,

Lê-Văn-nghiệp liệt nửa người phải năm một chỗ, Nguyễn-Văn-Th́nh bị thương đầu nên nhiều lúc như người mất trí, Lê-Văn-Vang thi bệnh pakisson, tay chân lúc nào cũng run lẩy bẩy. C̣n Nêt chi hội trưởng th́ tắc ngẽn nhánh vành mạch. nhồi máu cơ tim v.v.. Tóm lại ban nào cũng than là khó khắn, khả năng người viết cũng chẳng khấm khá  ǵ, nên như muối bỏ bể.

 

      Ngoài ra có bạn nhà giáo c̣n tặng ḿnh cuốn sách “Phúc Họa từ đâu đến” ?

Và có ư muốn gởi gắm ḿnh hăy dùng tiếng nói để về bên này nói lên tiếng  nói có ư nghĩa, xây dựng.

 

      V́ vậy người viết không phải là một nhà văn, hay thi sĩ, học hành thời chiến chưa được là bao nhưng đă theo tiếng gọi của Tổ Quốc gia nhập khóa 11 SQTB/Thủ Đức.

người viết cũng xin được nói thêm tuy là được gọi  là đồng môn, đồng khóa thật, nhưng người viết chỉ đáng là học tṛ của các bạn đồng khóa  mà thôi. Tuy nhiên cũng cảm nhận

 được đâu là văn chương có văn hóa và đâu là văn chương vô văn hóa. Đáng được lưu trữ để học hỏi hay phải dấu đi v́ thiếu văn hóa. Vậy nếu có những thiếu sót nào, hoặc là qúa tệ trong văn chương chữ nghĩa, đó là ngoài ư muốn, ước mong quư anh lấy t́nh huynh đệ chi binh mà thông cảm cho. (Xin đừng chửi là H.T.H.C  mà đau ḷng).

 

         Người viết cũng xin mượn lời của người  : “Những lời nói bập bẹ đầu tiên của một đứa bé khiến cho con tim của mọi người trong gia đ́nh tràn ngập vui sướng. Những lời cuối cùng của một người hấp hối được giữ ǵn, ghi nhớ như lời trối trăn, như một kỷ niệm quư báu được cất giữ trong chiếc rương tâm khảm của chúng ta”    (Gabriele Adani)

 

       Qủa thực lời nói không những cực kỳ qúy giá, mà c̣n vô cùng cần thiết cho đời sống làm người của chúng ta.Không gian thi qúa bao la, con người không đáng là hạt bụi bé nhỏ. V́ vậy người viết không giám nêu ra tư tưởng và quan niệm của ḿnh, mà chỉ là học hỏi nơi người, nêu ra những điều mà ḿnh cảm thấy nhận thấy hữu ích cho bản  thân và những bạn bè thân quen rút ra được một sự lợi ích nào dó.

 

       Ngược lại, có những người luôn nghĩ  ḿnh là cái rốn của vũ trụ, tư tưởng của những người khác chỉ là mảnh trời nhỏ bằng cái bát (Ếch ngồi đáy giếng)

 

       Thật vậy, ngôn ngữ là kho tàng văn hóa của loài người. Là gạch nối giữa các thế hệ, các quốc gia và các dân tộc. Ngôn ngữ là phuơng tiện truyền thông, giao tiếp.

 

       Tuy nhiên, những ǵ quư gía thường rất khó giữ ǵn. Lời nói là một con dao hai lưỡi, chúng đem lại họa hay phúc, nụ cười hay nước mắt, Tuỳ cách chúng ta sử dụng. Ngôn từ có thể đem lại PHÚC hay giáng HỌA cho nhau.

 

      Trước cái “Ân và Oán” của ngôn từ, ai dám nói rằng ḿnh không vấp váp ? Ư thức được điều này hy vọng lời nói của ḿnh thêm PHÚC và bớt HỌA, tăng ńềm vui và và bớt khổ sầu..

 

       Lời PHÚC được nói ra như gieo rắc hoa thơm

       Lời HỌA là nọc độc, gieo rắc đau thương, hủy diệt.

 

      E rằng trong tập san số 44 tới có nhiều tin tức và h́nh ảnh của ngày đại hội  lần thứ 16 tai Nam California, nên người viết xin tạm kết thúc với lời kết qua bài thơ được trích trong tập thơ Hoa Dại là

 

                 HỌA – PHÚC

Họa là lời xúc phạm. hạ giá nhau

Phúc là lời cảm thương những lúc ḷng đau

Họa là lời đưa đên bỏ cuộc, nản ḷng.

Phúc là lời thừa nhận những thiện chí bên trong.

Họa là lời vu vạ, phê phán chỉ trích

Phúc là những lời động viên, khuyến khích,

Họa là phao tin độc, huỷ hoại thanh danh,

Phúc là lời ân cần nâng đỡ kẻ hèn yếu mong manh.

Họa là lời làm lung lạc ḷng tự tin,

Phúc là lời xây dựng, làm sống lại niềm tin.

Họa là lời nói xoi mói, là tiếng nói huỷ diệt,

Phúc là lời thúc đẩy hăng say trong công việc.

Họa là lời miệt thị, khinh khi,

Phúc là lời mở lối, trải rộng ḷng từ bi.

Họa là lời chất vấn hạch hỏi,

Phúc là lời an ủi những lúc mệt mỏi.

Họa là lời làm người khác thấy ḿnh không đáng chi,

Phúc là lời làm người khác thấy ḿnh có giá trị.

Họa là lời làm đau ḷng măi không quên,

Phúc là lời gây phấn khởi, thêm năng lực, giúp lón lên.

 

                                                                           ---

(Xin mượn bài thơ của nhà giáo Trần-Thị-Giồng, trích trong Hoa Dại)

 

Qủa thật, nếu chúng ta có cái tâm thiện như bài thơ trên chắc chúng ta có thể nói câu :

 “Ngẩng mặt nh́n trời không hổ thẹn

      Ngó qua đồng đội chẳng hổ ngươi”

 

                    Và cũng xin mượn ư của bài “Hăy đến với nhau”  của bản tin đặc biệt “Đồng Tiến” là tuổi thọ con người được tính  qua công thức :

               -NĂM năm, SÁU tháng, BẢY ngày, TÁM giờ, CHÍN phút, MỘT TRĂM giây. V́ vậy đa số anh em chúng ta đều năm trong tuổi Thất thập cổ lai hy, Nghĩa là cuộc sống của chúng ta chỉ c̣n được tính bằng ngày. Ước mong mỗi người nên chuẩn bị cho ngày mai một chút hương thơm đó PHÚC.

 

                 Mặc dù nói ra chỉ để mà nói : Nhưng thà rằng “thắp lên một ngọn nến, C̣n hơn ngôi mà nguyền rủa bóng tối”

 

                   “T́nh Đồng Tiến Thân Ái”

 

 

Đính kèm :  Một số h́nh ảnh ghi lại các anh chi “Đồng Tiến” bên quê nhà.

 

 Houston, ngày về tới 9 tháng 10 năm 2007

Ngoc Bích.

 

                                                                                 

                                                      

Tác giả của hai bức  h́nh ( DT Lưu Ngọc Bích) không nhớ mặt hết các bạn ĐT ở quê nhà,xin các bạn ĐT nào biết xin mách giùm để chú thích bên dưới tấm h́nh.  Xin vui ḷng E-mail về diendandongtien@hotmail.com . Xin cám ơn.

bich15.jpg

bich14.jpg

Đây là hai tấm h́nh của gia đ́nh ĐT ở TX.

bich1.jpg

Từ trái các chi : >Phan Huy Hoàng - Nguyễn Đức  Hùng - Vũ Văn An - Hoàng Văn Lư -  Phan Trung Bỉnh - Trần Công Minh - Lưu Ngoc Bích - Duong Văn Hưng -  Nguyễn văn Nghi.

bich12.jpg

Các Anh ĐT từ trái >>Lê Quang Chiêu - Nguyễn Đức Hùng - Phan văn Tranh - Lưu Ngọc Bích - Dương Văn Hưng - Phan Trung Bỉnh - Vũ Văn An - Phan Huy Hoàng - Hoàng Văn Lư - Trần Quang The - Nguyễn Văn Nghi.